Chương 1: Cú Điện Thoại
Gã giang hồ béo nằm dài trên chiếc ghế salon cũ kỹ. Lớp da bọc đã bong tróc nhiều chỗ, lộ ra miếng xốp vàng ố bên trong. Căn phòng chật hẹp ngột ngạt với mùi bia ôi thiu lẫn khói thuốc lá đọng lại từ đêm qua. Mấy chai bia Tiger rỗng nằm lăn lóc dưới sàn, bên cạnh đống tàn thuốc vương vãi trên bàn nhựa. Gã mở miệng hơi há, tiếng thở khò khè đều đặn theo nhịp bụng mỡ phập phồng lên xuống.
Tiếng chuông iPhone reo inh ỏi phá tan giấc ngủ trưa. Gã nhăn mặt, cố tìm cách lờ đi. Nhưng điện thoại cứ reo mãi không ngừng. Từng hồi chuông dài như muốn kéo gã ra khỏi giấc mơ về mấy con gái trẻ đêm qua.
Gã mở mắt ra, nhìn trần nhà ố vàng với những vệt nước mưa dột. Điện thoại vẫn reo. Gã ngồi dậy, thân hình nặng nề khiến chiếc ghế salon kêu cọt kẹt. Bàn tay mập mạp với những ngón tay ngắn ngủn với lấy chiếc iPhone trên bàn.
Màn hình sáng lên hiển thị tên "A Lưu".
Gã béo tỉnh hẳn người. Tim đập nhanh hơn, mồ hôi ứa ra ở gáy. Bất cứ khi nào A Lưu gọi thì chắc chắn có việc quan trọng. Gã vội vàng vuốt mái tóc bết dính vì mồ hôi, như thể người ở đầu dây bên kia có thể nhìn thấy gã. Gã hắng giọng một tiếng, cố làm cho giọng nói nghe tỉnh táo hơn trước khi vuốt màn hình.
"Dạ, anh Lưu."
Giọng gã cố gắng tỏ ra tôn kính. Gã đứng thẳng dậy như thể A Lưu đang đứng ngay trước mặt, dù biết rõ đây chỉ là cuộc gọi điện thoại. Thói quen làm việc với những người như A Lưu dạy gã rằng thái độ quan trọng hơn cả lời nói.
"Ngày mai tao tổ chức tiệc." Giọng A Lưu trầm và ngắn gọn. "Có người bạn mới cần chiêu đãi đàng hoàng."
"Dạ, em hiểu." Gã béo gật đầu liên tục dù không ai nhìn thấy.
"Mày gom hết gái trẻ đẹp từ các tụ điểm về. Tao muốn toàn hàng ngon, không nhận hàng vớ vẩn." A Lưu nói rõ từng chữ. "Tuổi từ mười tám đến hai mươi hai, da trắng, mặt xinh. Mày hiểu không?"
"Dạ, em hiểu rõ." Gã béo liếc nhìn quyển sổ tay nằm trên bàn, cân nhắc có nên ghi chép ngay lúc này không.
"Đặc biệt, ba con đĩ vừa dám bỏ trốn là Phương, Anh Thư và Hoàng Anh, mày chuẩn bị trận trừng phạt cho chúng." Giọng A Lưu lạnh hơn. "Tao muốn chúng nhớ mặt nhớ mày là chạy được đến đâu cũng phải trả giá."
"Dạ, em sẽ sắp xếp chu đáo." Gã béo nuốt nước bọt.
"Tụ họp hết về biệt thự tao trước tám giờ tối mai. Đừng để tao phải nhắc lần hai." A Lưu dứt lời rồi cúp máy.
Tiếng tín hiệu máy bận vang lên. Gã béo hạ điện thoại xuống, nhìn màn hình trong giây lát trước khi thở phào nhẹ nhõm. Mỗi lần nói chuyện với A Lưu đều khiến gã cảm thấy như đang bước trên dây. Một sai sót nhỏ cũng có thể khiến gã mất mạng, hoặc tệ hơn là bị trừng phạt theo kiểu mà A Lưu vẫn hay làm với những kẻ làm ăn cẩu thả.
Gã bước đến bàn làm việc, kéo ghế ra rồi ngồi xuống. Chiếc ghế nhựa kêu răng rắc dưới trọng lượng cơ thể hơn một trăm ki lô. Gã mở ngăn kéo lấy quyển sổ tay ra, lật đến trang trắng rồi bắt đầu ghi chép.
"Tiệc ngày mai - Chiêu đãi bạn A Lưu."
Gã viết chậm rãi, nét chữ to và nguệch ngoạc. Học hành không cao nhưng gã biết rằng ghi chép chi tiết sẽ tránh được những sai sót đáng tiếc. Bao nhiêu lần gã thấy những thằng em khác bị đánh đập hoặc phạt nặng chỉ vì quên mất một chi tiết nhỏ mà sếp đã dặn.
"Gái trẻ đẹp - 18 đến 22 tuổi."
"Da trắng, mặt xinh."
"Tập trung trước 8 giờ tối."
Gã dừng lại, nghĩ một chút rồi gạch chân ba cái tên: Phương, Anh Thư, Hoàng Anh. Ba con này gã đã từng gặp vài lần. Hoàng Anh là con nhỏ nhắn trắng trẻo, mặt rất xinh. Phương hơi cao, ngực đẹp. Còn Anh Thư thì có khuôn mặt baby làm nhiều thằng khách mê mệt. Bây giờ chúng dám bỏ trốn thì phải trả giá đắt.
Gã gạch thêm mấy dòng bên cạnh: "Trừng phạt - đóng phim thực tế."
Viết xong, gã ngồi tựa lưng vào ghế, nhìn quyển sổ. Đầu óc bắt đầu tính toán. A Lưu muốn gái ngon thì phải gọi cho mấy chủ chứa ở những khu vực có hàng tốt. Khu Tây Bắc có mấy con gái mới về, nghe nói da trắng mịn, chưa bị hành hạ nhiều. Khu Đông Nam thì chuyên những con mặt baby, trông ngây thơ. Khu trung tâm và khu cảng cũng có hàng ổn.
Gã cầm điện thoại lên, lướt danh bạ tìm số của ông chủ chứa khu Tây Bắc. Tên hắn là Tý Mũi Tẹt, một tên giang hồ chuyên buôn gái từ miền núi về thành phố. Gã bấm số, đưa điện thoại lên tai.
Máy đổ chuông ba hồi thì có người nhấc máy.
"Alo." Giọng Tý Mũi Tẹt khàn khàn.
"Tý, tao đây, Sáu Béo." Gã béo nói. "Tao cần hàng ngon cho anh Lưu, tiệc tối mai."
"Tiệc anh Lưu à?" Tý Mũi Tẹt tỉnh hẳn người. "Cần bao nhiêu?"
"Năm con." Gã béo nhìn xuống quyển sổ. "Da trắng, cao trên một mét sáu mươi, ngực đẹp, mông căng. Tuổi không quá hai mươi mốt. Mày có không?"
"Có, có chứ." Tý Mũi Tẹt cười. "Tao mới về mấy con từ Cao Bằng tuần trước, trắng như tuyết, ngực còn căng cứng. Chưa bị ai động vào nhiều."
"Gửi ảnh cho tao trong ba mươi phút." Gã béo ra lệnh. "Tao phải chọn kỹ, không nhận hàng cẩu thả được."
"Oke, tao gửi ngay." Tý Mũi Tẹt vui vẻ. "Đảm bảo anh Lưu hài lòng."
Gã béo cúp máy, gõ tên Tý Mũi Tẹt vào quyển sổ cùng con số 5. Tiếp theo là khu Đông Nam. Gã lướt danh bạ tìm số Ba Sẹo, tên chủ chứa chuyên nuôi mấy con gái trẻ mặt baby.
"Alo, Sáu à?" Giọng Ba Sẹo vang lên sau hai hồi chuông.
"Ừ, tao cần hàng." Gã béo không muốn lãng phí thời gian với những lời chào hỏi vô bổ. "Bốn con, tiêu chuẩn như mọi khi. Nhưng lần này phải có mặt baby, trông ngây thơ. Quan trọng là chưa bị hư hỏng quá nhiều."
"Hiểu rồi." Ba Sẹo cười khẩy. "Tao có mấy con vừa mới bắt được từ mấy tỉnh nhỏ, trông còn thơ ngây lắm. Một con mới mười chín tuổi, da trắng, mắt to, môi hồng. Chắc chắn anh Lưu thích."
"Gửi ảnh trong ba mươi phút." Gã béo nhắc lại. "Đừng gửi mấy con tàn tạ hay xấu xí, tao không nhận đâu."
"Yên tâm." Ba Sẹo trả lời rồi cúp máy.
Gã béo ghi tên Ba Sẹo vào sổ, ghi số 4 bên cạnh. Còn hai chủ chứa nữa. Gã gọi cho chủ chứa khu trung tâm, một bà già tên Tư Mụ, người chuyên quản lý mấy chục con gái trong những căn nhà trọ chật hẹp.
"Mụ Tư, tao cần ba con gái ngon." Gã béo nói ngay khi bà già nhấc máy. "Tiêu chuẩn như mọi khi, da trắng mặt xinh, tuổi trẻ. Gửi ảnh cho tao trong ba mươi phút."
"Ủa, tiệc anh Lưu hả?" Bà già hỏi.
"Ừ, mai tối."
"Để mụ chọn mấy con đẹp nhất." Bà già cười. "Mụ có con mới hai mươi tuổi, da trắng như ngọc, mông to ngực căng. Anh Lưu chắc thích lắm."
"Tao sẽ xem ảnh rồi quyết định." Gã béo cúp máy.
Cuối cùng là chủ chứa khu cảng, tên Nam Cầu, một tay giang hồ to con chuyên buôn gái từ các tỉnh miền Tây. Gã béo bấm số, chờ đợi.
"Sáu à, sao hôm nay nhớ tao?" Nam Cầu cười lớn khi nhấc máy.
"Tao cần ba con gái cho tiệc anh Lưu mai tối." Gã béo nói. "Tiêu chuẩn đẹp, trẻ, da trắng. Mày có hàng không?"
"Có chứ, tao mới nhận mấy con từ Cần Thơ hôm qua." Nam Cầu trả lời. "Trắng trẻo, chân dài, mông đẹp. Gửi ảnh cho mày xem ngay."
"Ba mươi phút." Gã béo nhắc lại rồi cúp máy.
Gã đặt điện thoại xuống bàn, nhìn quyển sổ với danh sách các chủ chứa. Tất cả đều đã được thông báo. Bây giờ chỉ còn chờ ảnh về để lựa chọn. Gã đứng dậy, bước đến bàn nhỏ bên góc phòng nơi còn sót lại mấy chai bia. Gã mở một chai Tiger, ngửa cổ uống một hơi dài. Bia ấm nhưng vẫn đủ để làm dịu cơn khát.
Gã trở lại ghế, ngồi xuống với chai bia trên tay. Bàn tay kia lấy bao thuốc lá Jet, rút một điếu ra rồi châm lửa. Khói thuốc bốc lên, gã hít sâu rồi thở ra chậm rãi. Trong khi chờ ảnh về, gã vuốt bụng mỡ, suy nghĩ về ba con gái cần trừng phạt.
Phương, Anh Thư, Hoàng Anh. Ba con đĩ dám bỏ trốn. Gã nhớ lại lần cuối gặp chúng. Phương thì hơi hỗn, hay cãi lại. Anh Thư thì hay khóc, mặt mũi sợ hãi. Còn Hoàng Anh thì nhỏ nhắn yếu đuối, trông như sắp gãy nếu ai đó siết chặt tay. Nhưng dù thế nào thì chúng cũng đã dám chạy trốn, và đó là tội không thể tha thứ.
Điện thoại reo lên. Gã nhìn màn hình, thấy tin nhắn từ Tý Mũi Tẹt với năm bức ảnh đính kèm. Gã mở từng bức ảnh ra, nhìn kỹ. Con thứ nhất da trắng mịn, ngực to, mặt khá xinh. Con thứ hai hơi gầy, ngực nhỏ nhưng mông đẹp. Con thứ ba mặt đẹp nhất, da trắng như ngọc, môi hồng. Gã chọn ba con đầu, nhắn tin cho Tý Mũi Tẹt.
"Ba con đầu. Đưa về biệt thự anh Lưu trước tám giờ tối mai."
"OK." Tý Mũi Tẹt trả lời ngay.
Điện thoại lại reo. Lần này là Ba Sẹo gửi ảnh. Gã béo mở từng bức, nhìn kỹ càng hơn. Bốn con gái đều có mặt baby, trông ngây thơ. Nhưng gã chỉ cần bốn con nên gã chọn hết. Gã nhắn tin cho Ba Sẹo xác nhận.
Tiếp theo là tin nhắn từ Tư Mụ. Ba con gái trong ảnh đều đẹp, da trắng mịn, tuổi trẻ. Gã chọn hết, nhắn tin xác nhận. Cuối cùng là Nam Cầu. Gã mở ảnh, nhìn ba con gái chân dài da trắng. Gã gật đầu hài lòng, nhắn tin chọn hết.
Tổng cộng mười lăm con gái. Gã ghi số lượng vào sổ, cộng thêm ba con cần trừng phạt thì tổng là mười tám. Đủ để làm một bữa tiệc thịnh soạn cho anh Lưu và vị khách quan trọng.
Gã béo uống thêm ngụm bia, hút điếu thuốc. Ngón tay mập mạp gõ nhẹ lên mặt bàn, suy nghĩ xem còn thiếu sót gì không. Gái đã đủ. Địa điểm là biệt thự anh Lưu. Thời gian là tám giờ tối mai. Vậy chỉ còn việc chuẩn bị trận trừng phạt.
Điện thoại reo lại. Lần này là cuộc gọi. Gã nhìn màn hình, thấy tên Út Trọc hiện lên. Út Trọc là tay chân tin cậy của A Lưu, chuyên làm những việc bẩn thỉu như bắt gái, đánh đập, hoặc xử lý những thằng nợ nần không trả tiền.
"Alo, Út." Gã béo nhấc máy.
"Sáu, tin vui đây." Giọng Út Trọc vui vẻ. "Tao bắt được ba con đĩ trốn rồi."
"Phương, Anh Thư, Hoàng Anh à?" Gã béo ngồi thẳng người.
"Đúng rồi." Út Trọc cười khẩy. "Bắt được cả ba con. Hiện đang nhốt ở kho cũ gần bến cảng. Chúng khóc lóc van xin tha mạng lắm."
"Tình trạng thế nào?" Gã béo hỏi.
"Bị đánh đập nhẹ thôi, đủ để biết sợ nhưng không bị gãy xương hay thương tích nặng." Út Trọc trả lời. "Tao biết anh Lưu cần chúng nguyên vẹn để trừng phạt nên tao cẩn thận lắm."
"Tốt." Gã béo gật đầu. "Giữ chúng ở đó, đừng để ai động vào nữa. Mai tối đưa về biệt thự anh Lưu."
"Hiểu rồi." Út Trọc cúp máy.
Gã béo đặt điện thoại xuống, mỉm cười. Ba con đĩ đã bị bắt. Điều này giải quyết được một phần lớn công việc. Bây giờ chỉ còn chuẩn bị cho trận trừng phạt. Gã nhớ lại lần trước khi A Lưu trừng phạt một con gái dám ăn cắp tiền. Con đó bị đánh đập, sau đó bị bắt đóng phim với mấy tên giang hồ. Cuối cùng con đó bị bán sang Campuchia, không ai biết chuyện gì xảy ra sau đó.
Lần này chắc cũng tương tự. Ba con gái sẽ bị đóng phim thực tế trên giường lớn giữa phòng, trước mặt tất cả những người tham dự tiệc. A Lưu thích ngắm những khuôn mặt xinh đẹp đầy biểu cảm của các cô gái đang bị hành hạ. Đó là sở thích bệnh hoạn nhưng không ai dám nói gì.
Gã béo suy nghĩ một lúc. Có lẽ nên xuống kho để kiểm tra ba con gái, xem tình trạng chúng thế nào. Nếu chúng bị thương nặng hoặc trông xấu xí thì không thể dùng được. A Lưu muốn trừng phạt nhưng cũng muốn cảnh trừng phạt đó phải đẹp mắt, kích thích.
Gã đứng dậy, quyết định sẽ xuống kho. Nhưng trước đó, gã cần gọi cho bác sĩ quen để đặt mua thuốc. Loại thuốc kích thích đặc biệt, giúp gái tăng độ nhạy cảm và chịu đựng lâu hơn. A Lưu không thích những con gái nằm yên như xác chết giữa chừng. Gã muốn chúng rên rỉ, la hét, biểu cảm mặt mày sinh động.
Gã lướt danh bạ, tìm số của bác sĩ Tuấn. Tên này chuyên bán thuốc lậu, thuốc kích thích, và các loại dược phẩm không hợp pháp cho giới giang hồ. Gã bấm số, chờ đợi.
"Alo." Giọng bác sĩ Tuấn trầm và cẩn trọng.
"Tuấn, tao cần thuốc." Gã béo nói thẳng.
"Thuốc gì?"
"Thuốc kích thích, loại mạnh." Gã béo giải thích. "Giúp gái tăng độ nhạy cảm, chịu đựng lâu, không bị ngất xỉu giữa chừng. Mày có không?"
"Có." Bác sĩ Tuấn suy nghĩ. "Nhưng loại đó mạnh lắm, dùng nhiều sẽ gây tổn thương não."
"Tao không quan tâm." Gã béo nói lạnh lùng. "Tao chỉ cần chúng sống sót qua một đêm. Sau đó chết hay sống thì không phải việc của tao."
"Hiểu rồi." Bác sĩ Tuấn thở dài. "Bao nhiêu liều?"
"Ba liều." Gã béo trả lời. "Giao cho tao trước chiều mai."
"Oke, tao sẽ chuẩn bị." Bác sĩ Tuấn cúp máy.
Gã béo đặt điện thoại xuống, cảm thấy mọi việc đã được sắp xếp gần xong. Gái đã chọn, ba con cần trừng phạt đã bị bắt, thuốc đã đặt mua. Bây giờ chỉ còn việc xuống kho kiểm tra và sắp xếp lịch chích thuốc.
Gã đứng dậy, kéo chiếc áo khoác denim cũ kỹ treo trên lưng ghế. Gã mặc vào, kéo khóa lên dù khóa kéo hơi chật vì bụng mỡ. Gã cầm chìa khóa xe trên bàn, nhét vào túi quần. Quyển sổ ghi chép cũng được gã cầm theo.
Gã bước ra khỏi căn phòng, đi xuống cầu thang hẹp của tòa nhà cũ. Mùi nước tiểu và rác thải bốc lên từ các góc tối. Gã quen với mùi này rồi. Sống trong khu ổ chuột này nhiều năm, gã đã quen với mọi thứ bẩn thỉu.
Gã bước ra ngoài, ánh nắng chiều chói chang làm gã nheo mắt. Chiếc xe máy Honda Wave cũ kỹ đậu ngay trước cửa. Gã ngồi lên, khởi động máy. Tiếng nổ máy rền lên, khói đen bốc ra từ ống xả. Gã ga nhẹ, lái xe đi về hướng bến cảng.
Đường phố đông đúc với xe cộ qua lại. Gã lách qua từng con hẻm, tránh những đoạn đường tắc nghẽn. Mồ hôi chảy ròng ròng trên trán, thấm vào cổ áo. Gã lau bằng mu bàn tay, tiếp tục lái xe.
Khu bến cảng xa trung tâm thành phố. Phải mất hơn ba mươi phút gã mới đến nơi. Kho cũ nằm ở một góc hẻo lánh, ít người qua lại. Đây là nơi Út Trọc hay dùng để giam giữ những người cần xử lý. Tường kho sơn phai màu, mái tôn gỉ sét. Cánh cửa sắt khóa chặt, có tên lính gác đứng bên ngoài.
Gã béo dừng xe, bước xuống. Tên lính gác nhìn thấy gã liền cúi đầu chào.
"Sáu đến à?"
"Ừ." Gã béo gật đầu. "Út Trọc ở trong không?"
"Dạ, anh ấy ở trong." Tên lính gác mở khóa cửa.
Gã béo bước vào kho. Bên trong tối tăm, chỉ có ánh sáng mờ từ mấy bóng đèn yếu ớt. Mùi ẩm mốc và mùi máu lẫn lộn. Gã nhìn quanh, thấy Út Trọc đang đứng trước ba cô gái quỳ trên sàn xi măng.
Phương, Anh Thư, Hoàng Anh. Ba con gái đều có tay bị trói sau lưng, mặt mày sợ hãi. Phương có vết bầm trên má, môi chảy máu. Anh Thư khóc nức nở, nước mắt chảy đầm đìa. Hoàng Anh run lẩy bẩy, mặt tái xanh.
Út Trọc quay lại, nhìn thấy gã béo liền cười.
"Sáu đến rồi à? Đến kiểm tra hàng hả?"
"Ừ." Gã béo bước lại gần, nhìn ba cô gái. "Tình trạng thế nào?"
"Như mày thấy đó." Út Trọc chỉ vào Phương. "Con này hơi hỗn, tao phải đánh cho biết sợ. Hai con kia thì ngoan hơn, khóc lóc van xin suốt."
Gã béo nhìn kỹ từng cô gái. Phương dù bị đánh nhưng vẫn còn xinh. Anh Thư mặt baby, khóc càng thêm đẹp. Hoàng Anh nhỏ nhắn trắng trẻo, trông yếu đuối nhưng vẫn còn nguyên vẹn.
"Tốt." Gã béo gật đầu. "Mai chiều tao sẽ mang thuốc đến. Chích cho chúng trước khi đưa về biệt thự anh Lưu. Nhớ chích đúng liều, không để chúng chết trước giờ."
"Hiểu rồi." Út Trọc cười. "Anh Lưu sẽ hài lòng lắm."
Gã béo quay lưng, bước ra khỏi kho. Công việc gần xong. Chỉ còn chờ đến ngày mai, mọi thứ sẽ diễn ra theo đúng kế hoạch.
Comments (0)
No comments yet. Be the first to share your thoughts!